ĂN NHỜ Ở ĐẬU
Có nhiều người than với tôi rằng: Thầy ơi, mấy chục năm nay
con không có nhà để ở, con phải đi ăn nhờ ở đậu nhà người.
Tôi cười và nói: Đố quý vị, trong thế gian này, ai là người
không ăn nhờ ở đậu. Người thì ăn nhờ ở đậu kiểu này; người thì ăn nhờ ở đậu
kiểu khác; nên quý vị mặc cảm làm gì cho mệt cái tâm!
Trong thế gian nầy có cái gì là cái của mình đâu, ngay cả
cái thân này nó cũng không phải là của mình nữa, huống gì là cái nhà và bữa ăn.
Tâm là ngôi nhà đích thực của mình, thế mà có mấy ai chịu ở
trong ngôi nhà ấy đâu, người ta phần nhiều thích ở đậu nơi những ngôi nhà bằng
gạch, ngói, xi măng, cột sắt đó mà!
Nên, khi nào quý vị được ở trong ngôi nhà tâm linh của quý
vị, được sử dụng và tự do tiêu xài những báu vật trong ngôi nhà ấy, thì lúc ấy
quý vị mới hết mang tiếng là kẻ “ăn nhờ ở đậu” Và nếu không, dù quý vị được
pháp lý xã hội công nhận quyền sở hữu nhà cửa và sử dụng đất đai, nhưng thực
chất quý vị cũng chỉ là kẻ “ăn nhờ ở đậu” thôi à!
Ngày xưa, Phật hỏi chú bé Tô Đà Di rằng : Nhà con ở đâu? Chú
bé trả lời: Bạch Thế Tôn! Ba cõi không đâu không là nhà.
Tuy mới sáu, bảy tuổi đầu, nhưng chú bé Tô Đà Di đã có cái
nhìn độc đáo, cái biết thâm sâu, chúng ta hãy cám ơn chú và học tập những hiểu
biết ấy từ chú, để đời sống của ta thật sự nhẹ nhàng!


0 comments:
Đăng nhận xét
Tất cả những nhận xét chân thành của bạn đều rất quý giá cho tác giả đều rất quý báu đối với tác giả bài viết. Hãy cùng nhau hoàn thiện ngày càng tốt hơn bạn nhé!